Hinh nen cho dien thoai,chua viem xoang,viem xoang mui
Ngoài giờ cải tạo theo quy định cùng những tù đọng khác, lúc ngơi tay, chị lại ngẩn ngơ buồn như người mất hồn. Buồn vì là người chẳng có ai thăm nom, buồn hơn là vì chị đang rất thống khổ và hối hận vì đã bán con ở xứ người. tù đọng ấy là Ngô Thị Nguyền, quê ở xã Tân Bình, huyện Chợ Mới (An Giang).
Phận phụ nữ 12 bến nước
Ngô Thị Nguyền hiện đang phải cải tạo ở Trại giam Hoàng Tiến (Hải Dương). Dù đây là một môi trường tốt, đã giúp chị có “chốn nương cậy” sau những tháng năm sống cập kênh. Và cũng là nơi để chị bình tâm lại nghĩ suy về những gì mình đã làm. Hơn lúc nào hết, chị chỉ mong biết được tin con vẫn sống an toàn, chứ chẳng dám nghĩ tới chuyện được con miễn thứ và đến thăm nom.
Ngô Thị Nguyền tâm tình rằng, phận phụ nữ mười hai bến nước, nhưng đời chị có đến 13 bến. Ở Trại giam Hoàng Tiến, coi như là bến đỗ thứ 14, không biết rồi chị sẽ trôi đến một khúc sông nào sau khi mãn hạn 15 năm tù giam vì tội buôn bán đàn bà và trẻ mỏ. Qua những gì chị nói thì đời chị chẳng khác nào một cuốn phim có nhiều nước mắt. Nước mắt và khó khăn cứ quấn lấy chị, khiến chị phải làm liều và bàn tay nhuốm chàm, đến lúc mở mắt thì không thể nào cứu vãn nổi. Giờ chị không còn người nhà nào ở bên, và chịu cảnh “ăn cơm tù”.
Nhà Nguyền đông anh chị em, khi mới 17 tuổi, ba má đã ép gả Nguyền cho người đàn ông 40 tuổi, nghe nói là sung túc. Lúc đó, nhà quá nghèo, ba má chỉ mong con gái được gả vào một gia đình sang giàu để khỏi lo đói. Nguyền không thích điều đó nhưng phải nuốt nước mắt nghe theo. Cuối ngày tổ chức lễ cưới, cô em họ nói sẽ giúp Nguyền đi trốn. Và, cùng với người chị ruột giúp sức, đúng đêm tân hôn Nguyền đã trốn ra Sài Gòn rồi hai chị cùng ở lại đó. Người chị ruột đã học và làm nghề cắt tóc gội đầu từ năm 14 tuổi ở Quận 1, Nguyền cũng ưng ý học nghề hai chị em lấy đó làm kế sinh nhai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét